我问佛:“为何不给所有女子羞花闭月之貌?” 佛曰:“容颜易老,美貌如昙花一现,不过是迷惑众生的外衣。真正动人心魄的,是那颗清澈慈悲的心。这样的心,我赋予了每一个女子。但红尘扰扰,有人用欲望和执念将它层层掩盖,失去了原本的光芒。” 我又问佛:“为何人世间总有那么多遗憾?” 佛曰:“人生无常,这是婆娑世界。婆娑,便是缺憾。若万事圆满,人心将不知惜福,亦不懂真乐。正是因不完美,人们才会成长、珍惜、感悟。” 我问佛:“如何能让人心不再孤独?” 佛曰:“心本孤寂,众生皆如碎片,等待在茫茫尘世中与彼此契合。可当真心靠近时,有人因恐惧而退缩,有人因执念而错过,有人早已失去了拥抱爱的资格。” 我又问佛:“若遇到深爱之人,却怕无法相守,该如何?” 佛微笑道:“缘起缘灭,皆有定数。留一份真情在人间,随缘而行。与有情人,做快乐事,不问是劫是缘。因为爱,不必占有,只需用心体会。” Tôi hỏi Phật: “Vì sao không ban cho tất cả nữ nhân vẻ đẹp khiến hoa phải thẹn, trăng phải giấu mình?” Phật nói: “Nhan sắc dễ tàn, vẻ đẹp chỉ như hoa quỳnh sớm nở tối tàn, chẳng qua là chiếc áo bên ngoài để mê hoặc thế gian. Điều thực sự chạm đến lòng người chính là một trái tim trong sáng và nhân ái. Trái tim như thế, ta đã ban cho mỗi người phụ nữ. Nhưng giữa cõi hồng trần xô bồ, có người lại để dục vọng và chấp niệm che lấp đi ánh sáng vốn có.” Tôi lại hỏi Phật: “Vì sao nhân gian lại có nhiều điều tiếc nuối đến vậy?” Phật đáp: “Đời là vô thường, thế gian này là cõi Sa Bà – nơi vốn chất chứa những khiếm khuyết. Nếu mọi thứ đều trọn vẹn, con người sẽ không biết trân quý, cũng chẳng hiểu thế nào là hạnh phúc thật sự. Chính vì không hoàn mỹ, con người mới có thể trưởng thành, biết cảm thông và biết yêu thương.” Tôi hỏi Phật: “Làm sao để lòng người không còn cô đơn?” Phật nói: “Tâm vốn sinh ra đã cô đơn. Mỗi sinh linh như một mảnh vỡ, lang thang giữa cuộc đời, chờ tìm thấy mảnh ghép dành cho mình. Nhưng khi chân tình đến gần, có người lại sợ hãi mà lùi bước, có người vì cố chấp mà đánh mất, có người thì đã chẳng còn tư cách để yêu thương.” Tôi lại hỏi Phật: “Nếu gặp được người mình yêu sâu đậm, nhưng lại sợ chẳng thể giữ lấy, thì nên làm thế nào?” Phật mỉm cười nói: “Duyên đến duyên đi, tất cả đều đã có sắp đặt. Hãy để lại một phần chân tình nơi thế gian, thuận theo duyên mà sống. Cùng người mình thương làm những điều khiến lòng an vui, đừng hỏi đó là nghiệp hay là duyên. Bởi yêu, không nhất thiết phải sở hữu – chỉ cần thật lòng cảm nhận.”