🇺🇸: I started teaching my 5-year-old younger brother English yesterday. After teaching him, I noticed a problem: he couldn’t tell which words were English and which were Chinese. (Because I’m teaching him both languages at the same time.) After observing some bilingual children, I saw that their parents often split the languages — one parent speaks only one language, and the other speaks the other. This helps the child tell the languages apart more easily. But in my case, it’s just me. So, I always carry two of my small stuffed animals with me: one is a bunny, and the other is a capybara. When I speak Chinese, I hold the capybara and change my voice to talk to him. When I speak English, I use the bunny. Problem solved! 🥳 🇻🇳: Tôi bắt đầu dạy tiếng anh cho em trai 5 tuổi của mình từ hôm qua. Có một vấn đề tôi nhận ra sau khi dạy em mình là: Em ấy không thể phân biệt giữa từ nào là tiếng anh và từ nào là tiếng Trung. ( Do tôi đang dạy em ấy cả 2 ngôn ngữ ) Sau khi quan sát những em bé học song ngữ thì tôi thấy: Bố và mẹ sẽ chia ra mỗi người nói 1 ngôn ngữ cố định với bé. Để e bé có thể dễ phân biệt các thứ tiếng. Nhưng tôi sẽ có một mình. Vì vậy luôn mang theo 2 con gấu bông nhỏ của mình. Nó là thỏ và Capybara. Khi nói tiếng Trung, tôi sẽ cầm capybara và giả giọng để hỏi em ấy. Tương tự với tiếng Anh, tôi sẽ dùng con thỏ. Vấn đề đã được giả quyết 🥳